Con thương bố, con cũng thương mẹ... nhưng con biết phải làm sao đây????

quangvuact

Member
Hội viên mới
Ðề: Con thương bố, con cũng thương mẹ... nhưng con biết phải làm sao đây????

nếu cuộc sống này có 1 thứ gọi là số phận thì chính con người tạo ra số phận.
Cố gắng lên bạn ơi. Chúc bạn và gia đình hạnh phúc.
 

sweet286

Mây Lang Thang
Hội viên mới
Ðề: Con thương bố, con cũng thương mẹ... nhưng con biết phải làm sao đây????

Tạo nên số phận ư??? Nhưng một cánh én nhỏ đâu làm nên mùa xuân....
 

thuytrang899

Member
Hội viên mới
Ðề: Con thương bố, con cũng thương mẹ... nhưng con biết phải làm sao đây????

Hihii. Kệ. Có cơ hôi thì phải chém nhiệt tình chứ em, em đừng ngây thơ tin vào những lời ngon ngọt đó....


Người ta đùa thôi mà chị, mà đó là lời ngon ngọt àh chị, hjhj, em có thấy ngọt đâu, nhạt thấy mồ

---------- Post added at 05:23 AM ---------- Previous post was at 05:22 AM ----------

Tạo nên số phận ư??? Nhưng một cánh én nhỏ đâu làm nên mùa xuân....

Một cánh én không tạo nên mùa xuân nhưng cánh én là biểu tượng của mùa xuân mà
 

huytu87

Tôi Yêu Em _ Puskin
Hội viên mới
Ðề: Con thương bố, con cũng thương mẹ... nhưng con biết phải làm sao đây????

Sẽ chẳng bao giờ bố mẹ đọc được những dòng này, sẽ chẳng bao giờ bố mẹ biết tâm trạng của con lúc này... Sẽ chẳng bao giờ bố mẹ biết con đã khóc bao nhiêu lần vì bố mẹ.... Con không nhớ rõ cuộc sống của con trở nên khó khăn từ lúc nào nhưng hơn 2 năm nay con thật sự sống trong đau khổ. "Có nhiều lúc cuộc sống quá tàn nhẫn, cướp đi trên môi em những tiếng cười".... Có người bảo con rằng: không nên suy nghĩ tiêu cực, buồn vui đều do mình cảm nhận, mọi chuyện đều có cách giải quyết, sau nỗi buồn sẽ là niềm vui. Nhưng... mọi việc diễn ra như thế thì con làm sao có thể cảm nhận một cách tích cực được chứ. Con chẳng biết chia sẻ với ai cả vì con biết ai cũng có nỗi lo riêng của họ, không thể giúp đỡ cho mình, và cũng vì con không cho phép bản thân mình được trải lòng với bất kì ai. Nên con cứ phải giữ chúng ở trong lòng, nó chất chứa đến nghẹt thở. Thế nhưng... con vẫn phải tạo cho mình cái vẻ ngoài hay cười, hay nói - một vỏ bọc quá hoàn hảo để che giấu những nỗi đau trong con, những nỗi đau mà chẳng ai có thể hiểu, những nỗi đau mà chẳng ai có thể chia sẻ với con, những nỗi đau mà chẳng lời nào nói hết được. Con thấy hình như mọi thứ đều quay lưng lại với con, đến nỗi con cảm tưởng mình không thể chịu đựng thêm một phút nào. Mọi chuyện xảy ra như là một cơn ác mộng. Con rất muốn đây chỉ là cơn ác mộng thôi, khi tỉnh lại thì mọi chuyện đã chấm dứt. Nhưng thực tại vẫn cứ là thực tại. Nó khiến con có cảm giác mệt mỏi và nặng nề...


Ôi!!! Con nhớ ngày xưa....


Lúc con 4 tuổi thì phải, bố dạy con bảng cửu chương. Lúc đấy con chỉ học thuộc như một con vẹt, chứ có hiểu j đâu. Con suy dinh dưỡng, bố mua cả vại cóc cho con ăn cho béo. Con lấy mì chính hòa với nước sôi uống, lại còn hỏi: có ai uống nước đường không??? Anh chị không cho con uống nhưng bố bảo: cứ kệ cho uống, uống đến khi nào chán thì thôi. Kết quả là con sợ mì chính thật. Con ốm ngày nào cũng phải đi tiêm, hôm nào tiêm con cũng khóc, nhưng hôm bố đưa con đi, con không hề khóc, bố còn mua cho con 2 gói kẹo. Hồi đó, bố đi làm xa, tháng, 2 tháng mới về nhà một lần. Mỗi lần bố về, bố dạy con học, bảo con phải cố gắng học tập cho tốt. Con vẫn thích cái cách bố gọi con là rùa, là em. Con ăn nhạt nên hay nấu nhạt, lúc nào nấu mặn là con thường chống chế là con cho mỗi ít muối. Bố trêu "cho bao nhiêu muối mà vẫn nhạt, cho mỗi ít thì lại mặn, muối nhà mình hay ghê". Con nhớ những lúc nhổ râu cho bố, cái mặt của bố nhăn nhó, trông rất "đáng yêu".... Bố đi lên từ những sai lầm của mình. Có thể những điều bố làm không phải là xuất sắc, nhưng bố là một hình tượng trong con. Có người coi thường bố, bố đã cố gắng để họ phải suy nghĩ lại cái nhìn về bố. Bố nói: cả đời bố khóc chỉ có 2 lần là lúc sinh, và lúc bị người đó coi thường. Con cũng chỉ biết khóc theo bố. Người đó còn bảo anh mua hộ ít thuốc phiện chứ. Bố tức nhưng chỉ dám bảo anh trước mặt ông ta là : "Kể cả thằng bố mày bảo mày mua mày cũng không được mua". Làm j có người bác nào như thế chứ. Con ghét. Con cũng tự nhủ bản thân mình phải cố gắng, cố gắng thật nhiều để cho người đó biết rằng bố chẳng hề thất bại vì đã nuôi dạy con thật tốt, để cho người đó phải hối hận vì những j mình đã nói, hối hận vì những j mình làm. Nhưng... con xin lỗi, con làm bố mẹ thất vọng khi con đã không thi đỗ đại học... Ông bà, các cô, các chú đều không hiểu bố. Lòng tốt không những không được đền đáp mà còn bị bóp méo. Bố chỉ nói được câu: nghĩ mà cay con ak, rồi khóc. Con cũng chỉ biết khóc theo bố. Nhưng... cho đến một ngày, những điều con nghe thấy, có phải là sự thật không bố??? Hình tượng trong con bỗng sụp đổ. Sốc và thất vọng... tất cả như một đòn đánh gục hoàn toàn. Con thật sự không muốn tin, con cố tìm cho mình những lí do để phủ nhận tất cả. Và... thật là may mắn khi cuối cùng bố cũng nói là không phải, bố có thể đảm bảo đó không phải là sự thật. Con vẫn còn phân vân, nhưng dù sao con vẫn tin bố, vì con hi vọng về một bố của con, hi vọng về một hình tượng trong con.... Bố của con đã phải chịu bao vất vả, đã cố gắng tất cả để nuôi anh em con ăn học. Bố của con ngã từ tầng 5 xuống mà không sao cả, thậm chí chân tay còn chẳng bị gãy j cả. 27 Tết năm con học lớp 9, bố bị tai nạn, va đập mạnh nhưng bố của con chỉ bị gãy xương hàm, may mắn thay năm đó bố vẫn được về ăn Tết với cả nhà. 1 hôm sau ngày cưới anh, bố bị sa ruột. Bố giấu cả nhà, tự một mình ra viện khám. Nhưng vì hôm đó bố uống rượu với khách nên bác sĩ lại cho về. Hôm sau mới ra làm phẫu thuật được. Bác sĩ còn trêu: " Đến chịu ông này, bênh như thế này mà để tận 2 ngày, lại còn uống rượu, bình thường chỉ sau vài tiếng là có nguy cơ bị hoại tử". Cuộc sống này vẫn còn những điều kì diệu gắn liền với bố phải không??? Bà với dì bảo: Dạo này trông bố gầy và già đi nhiêu. Không biết có phải do bố suy nghĩ nhiều quá không, hay bệnh cũ lại tái phát, không khéo phải đi mổ lại...Hixhixx..

Còn mẹ. Con nhớ ngày còn bé, ăn cơm con phải ngồi cạnh mẹ không thì con không chịu. Có hôm cả nhà ăn cơm trước, con không ăn mà đợi mẹ về ăn cùng. Có lần đến nhà cô ngủ, nửa đêm con nhớ mẹ, bắt ông phải đưa con về. Nhớ hồi bé mà buồn cười, con bảo với mẹ rằng khi nào mẹ có tóc trắng con sẽ gọi mẹ là bà. Hihi. Mỗi lần con gọi mẹ con còn đánh vần " Mờ e me hỏi mẹ ơi!!!" khiến cả nhà chẳng nhịn được cười. Nhớ lần đi làm, người ta mua cho mẹ 2 cái bánh chưng ăn sáng, mẹ chỉ ăn có 1 cái, còn 1 cái mẹ để dành cho con. Con nhớ những lúc mẹ dạy con hát, nhưng cái giọng của con chua loét chẳng được ngọt ngào như mẹ. Con thích ăn rau củ, nấu được 2 bát là phần con 1 bát, cả nhà ăn 1 bát. Hihi. Mẹ vẫn trêu con là giống bố, nhanh nhảu, ẩu đoảng, luộm thuộm, mẹ bảo đúng là con bố M... con cũng là con mẹ mà. Mẹ còn bảo miệng rộng giống bố, may được cái môi mỏng không giống bố không thì sau này ế chồng. Mẹ ơi! "Đàn ông rộng miệng thì sang, đàn bà rộng miệng lại càng sang hơn". Bố vẫn thường cầm tay con chìa ra để trêu mẹ vì tay mẹ ngắn tũn.... Mẹ của con hiền lắm. Có hôm mẹ bảo con đi chợ rồi về nấu cơm. Nhưng con đi rồi gặp bạn, nó rủ con đi chơi game. Con đi đến 9h tối mới về, rồi bảo con đi sinh nhật. Mẹ tin và chẳng mắng con 1 câu nào. Hix. Con xin lỗi vì đã phụ sự tin tưởng của mẹ. Bố đi làm, một mình mẹ trông nom anh em con. Mẹ lại mắc phải cái bênh đau đầu, mỗi lần như thế mẹ phải nằm nghỉ ở nhà cả tháng trời. Con hiểu mẹ đã phải chịu khổ như thế nào do những sai lầm của bố để lại, nhưng mẹ của con vẫn kiên cường vượt qua tất cả. Vất vả là thế, cuộc sống khó khăn là thế nhưng mẹ chẳng hề kêu ca hay phàn nàn j cả, mà cứ âm thầm, âm thầm chịu đựng vì anh em con....Vậy mà giờ đây, sao mẹ lại trở nên như vậy chứ??? Mẹ thật sự mù quáng, chẳng phân biệt được đâu là đúng, đâu là sai mà cứ để cho người ta lợi dụng. Cái tính ương bướng của mẹ. Ôi! Cả nhà phải chịu thua. Có những đêm mẹ khóc cả đêm, con biết nhưng con cứ phải giả vờ ngủ. Con biết trong chuyện này mẹ là người sai nhưng con.... Mẹ ơi!!! Không biết mẹ có nhận ra sự thay đổi của bản thân mình không, nhưng con thì thấy rõ và cảm thấy bất lực trước sự thay đổi của mẹ. Sao mẹ chẳng chịu nghe mọi người nói??? Sao mẹ chẳng chịu tin những người thân trong nhà??? Chẳng ai quay lưng lại với mẹ cả, tất cả đều muốn tốt cho mẹ, tốt cho gia đình mình....


Hix. Và giờ đây con biết phải làm sao??? Mỗi lần chứng kiến cảnh bố mẹ chiến tranh, con thấy cuộc sống của mình chẳng còn ý nghĩa j cả. Nhiều lúc, con chẳng muốn về nhà, vì sợ phải chứng kiến cảnh đó. Dì hỏi con, con vẫn thế, không nói được câu nào, những giọt nước mắt cứ trào ra. Hình như từ trước đến giờ, con chẳng biết làm j, con chỉ biết khóc, khóc vì bố mẹ, khóc vì sự bất lực của bản thân mình. Người hạnh phúc nhất là người được sống dưới mái nhà được lợp lên bằng tình yêu thương của bố mẹ. Vậy mà con đã không còn cảm nhận được niềm hạnh phúc đó nữa. Con không thể phủ nhận, cũng không thể chối bỏ dù rất muốn. Con chẳng dám nghĩ về tương lai, con sợ. Liệu con còn đủ sức để chống chọi lại??? Liệu con có thể tìm thấy niềm tin về một ngày mai. Liệu những j con phải trải qua đã kết thúc chưa hay mới chỉ là bắt đầu??? Bố mẹ bảo con phải cố gắng học tập, nhưng thật sự con chẳng còn tâm trạng nào để mà học tập cả. Dường như có đám mây xám che khuất hết cả bầu trời của con....Nhiều lúc, con từng ước, giá như con chưa từng sinh ra trên cõi đời này, giá như con có thể thay đổi mọi chuyện, giá như con không phải là con thì có lẽ con sẽ bỏ đi đến nơi mà chẳng ai biết con là ai, giá như thời gian có quay trở lại, giá như con có một điều ước và giá như bố vẫn là bố, mẹ vẫn là mẹ của ngày xưa thì hay biết bao.....

Con bạn kể chuyện, bố nó đi công tác, mẹ nói gọi điện chúc bố nó ngủ ngon. Hix. Bố mẹ có biết, con thèm được như nó thế nào không??? Hôm trước, con đã nói tất cả những suy nghĩ của con, những j con phải trải qua với một người - có lẽ sẽ là người duy nhất. Con và em đều có nỗi buồn mang tên "gia đình". E bảo: "ít ra thì bố chị chưa bao giờ bỏ chị". Vâng, bố mẹ chưa bao giờ bỏ con cả, nhưng giữa bố và mẹ con chẳng biết phải làm sao cả. Con thấy cuộc sống này quá tàn nhẫn với con và em, nó đã cướp đi của con tất cả và giờ đây con chẳng có j. Có nỗi buồn nào lớn hơn khi bị lạc lối trong rừng thẳm??? Còn nỗi tuyệt vọng nào hơn chiếc thuyền vô hướng trong gió bão??? Và còn nỗi vô nghĩa nào hơn khi con người không được định vị trong từ trường tình yêu??? Có những lúc con tự hỏi: Vì ai mà con sống??? Vì cái j để con hi sinh??? Vì lí tưởng nào để con hướng tới??? Con chỉ biết hỏi mà chẳng thể tìm ra câu trả lời. Con thật sự thấy mệt mỏi và bế tắc, chỉ muốn buông xuôi tất cả....

Mấy hôm nay trời nắng nóng gay gắt, con nghĩ mà thấy thương bố mẹ. Dưới cái nắng oi bức của mùa hè tưởng như thiêu đốt con người, bố mẹ vẫn ở đó....vất vả làm việc....

Bố mẹ ơi!!! Con cần bố mẹ, con cần một gia đình theo đúng nghĩa của nó. Ông bà, các cô, các chú muốn hiểu thế nào thì hiểu, đối xử bất công như thế nào....con không quan tâm, con chỉ cần bố mẹ.....Bố mẹ ơi!!! Cho con một hi vọng...hi vọng về một ngày không xa.... con sẽ lại cảm nhận được niềm hạnh phúc vì... con có bố, vì... con có mẹ.... Bố mẹ nhé!!!!


sweet à
bạn có biết sau khi m đọc bài này của bạn m như thế nào ko ?
"buồn" thật nhiều đó...
m ko ngờ gđ bạn lại như vậy đó...
"buồn thật nhiều"...
:thodai::thodai::thodai::thodai::thodai::thodai:
 

faluko

cô độc nhất dân kế
Hội viên mới
Ðề: Con thương bố, con cũng thương mẹ... nhưng con biết phải làm sao đây????


Ông đang dọa tôi đấy hả??? Tiếc thay, ông nghĩ tôi là ai cơ chứ??? Không sợ đâu.....
:tungkinh: :tungkinh: :tungkinh: :tungkinh: chán :gomo:
 

sweet286

Mây Lang Thang
Hội viên mới
Ðề: Con thương bố, con cũng thương mẹ... nhưng con biết phải làm sao đây????

sao cu tung kinh hoai? chang giong ong chut nao. haha

---------- Post added at 03:48 PM ---------- Previous post was at 03:41 PM ----------

sweet à
bạn có biết sau khi m đọc bài này của bạn m như thế nào ko ?
"buồn" thật nhiều đó...
m ko ngờ gđ bạn lại như vậy đó...
"buồn thật nhiều"...
:thodai::thodai::thodai::thodai::thodai::thodai:
cau biet k, nhieu luc to thay hinh nhu tat ca moi thu deu quay lung lai voi to.gia dinh, tinh yeu, hoc hanh... chang co j la nhu to mong muon ca... :-(
 

faluko

cô độc nhất dân kế
Hội viên mới
Ðề: Con thương bố, con cũng thương mẹ... nhưng con biết phải làm sao đây????

sao cu tung kinh hoai? chang giong ong chut nao. haha

---------- Post added at 03:48 PM ---------- Previous post was at 03:41 PM ----------


cau biet k, nhieu luc to thay hinh nhu tat ca moi thu deu quay lung lai voi to.gia dinh, tinh yeu, hoc hanh... chang co j la nhu to mong muon ca... :-(

tụng kinh gõ mõ truớc kia là nghề của thầy mà khà khà
 

lehai90bn

Member
Hội viên mới
Ðề: Con thương bố, con cũng thương mẹ... nhưng con biết phải làm sao đây????

oh coi hình cúa ấy hải ko nghĩ hoàn cảnh của ấy lại như vậy ! có lên nhé , hãy thử ngồi nói chuyện với bố mẹ xem sao . ko gì là mãi mãi , rồi đén 1 ngày bố và mẹ ấy sẽ dừng lại các cuộc chiến tranh và sống hạnh phúc trở lại thui. ngày xưa bố mẹ mình cũng hay cãi nhau mình cũng buốn lắm nhưng rồi time cũng làm phai mờ tất cả . giờ thì mọi chuyện tôt hơn nhiều rùi . ôi tự dưng lệ trào dâng ! buồn @
 

sweet286

Mây Lang Thang
Hội viên mới
Ðề: Con thương bố, con cũng thương mẹ... nhưng con biết phải làm sao đây????

Người ta đùa thôi mà chị, mà đó là lời ngon ngọt àh chị, hjhj, em có thấy ngọt đâu, nhạt thấy mồ

---------- Post added at 05:23 AM ---------- Previous post was at 05:22 AM ----------



Một cánh én không tạo nên mùa xuân nhưng cánh én là biểu tượng của mùa xuân mà

em dung benh han. kai ten faluko nay nhieu am muu lam, nen chi diet co phai diet tan goc. hihi.
uhm. la bieu tuong cua mua xuan nhung de lam nen mot mua xuan that su can nhieu thu hon the...

---------- Post added at 04:03 PM ---------- Previous post was at 04:00 PM ----------

tụng kinh gõ mõ truớc kia là nghề của thầy mà khà khà
ranh nhi? ong k co viec j lam sao? dung co "nhan cu vi bat thien" nhe!! hehe
 

faluko

cô độc nhất dân kế
Hội viên mới
Ðề: Con thương bố, con cũng thương mẹ... nhưng con biết phải làm sao đây????

em dung benh han. kai ten faluko nay nhieu am muu lam, nen chi diet co phai diet tan goc. hihi.
uhm. la bieu tuong cua mua xuan nhung de lam nen mot mua xuan that su can nhieu thu hon the...

---------- Post added at 04:03 PM ---------- Previous post was at 04:00 PM ----------


ranh nhi? ong k co viec j lam sao? dung co "nhan cu vi bat thien" nhe!! hehe

trước kia rời bỏ dân kế toán nhà ta lên chùa đi tu 1 thời gian mà cũng vì cuộc sống thôi :tungkinh:
mà sao bà đòi tiêu diệt tôi tạn gốc là sao
 

sweet286

Mây Lang Thang
Hội viên mới
Ðề: Con thương bố, con cũng thương mẹ... nhưng con biết phải làm sao đây????

oh coi hình cúa ấy hải ko nghĩ hoàn cảnh của ấy lại như vậy ! có lên nhé , hãy thử ngồi nói chuyện với bố mẹ xem sao . ko gì là mãi mãi , rồi đén 1 ngày bố và mẹ ấy sẽ dừng lại các cuộc chiến tranh và sống hạnh phúc trở lại thui. ngày xưa bố mẹ mình cũng hay cãi nhau mình cũng buốn lắm nhưng rồi time cũng làm phai mờ tất cả . giờ thì mọi chuyện tôt hơn nhiều rùi . ôi tự dưng lệ trào dâng ! buồn @

cuoc song k phai luc nao cung song that voi cam xuc cua minh. tat nhien luc vui minh moi chup anh, chu buon thi lam j co tam trang ma chup. hihi.
to cung co 1 hi vong den 1 ngay bo me to hieu nhau, nhung sao kho' qua! cung hon 2 nam roi... hixhix

---------- Post added at 04:17 PM ---------- Previous post was at 04:11 PM ----------

trước kia rời bỏ dân kế toán nhà ta lên chùa đi tu 1 thời gian mà cũng vì cuộc sống thôi :tungkinh:
mà sao bà đòi tiêu diệt tôi tạn gốc là sao

len chua mot thoi gian ma chang thay cai ta quy chinh j ca. haiz.
dau toi chi muon dap tat am muu cua ong tu trong trung nuoc thoi. chu dau dam tieu diet ong
 

luatkinhte

dragon_action_succes
Hội viên mới
Ðề: Con thương bố, con cũng thương mẹ... nhưng con biết phải làm sao đây????

Mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh, nếu thay đổi được thì hãy thay đổi nêu không được thì cũng phải biết chấp nhận sẽ khiến ta được thoải mái hơn, cuộc sống ít khi được trọn vẹn và con người mấy ai được hoàn hảo đâu. Hãy sống trước hết cho bản thân mình, mình khoẻ mạnh giỏi giang thì mới có thể giúp được những người xung quanh. Chúc bạn thành công. "Nỗi niềm của những người con xa quê"
 

sweet286

Mây Lang Thang
Hội viên mới
Ðề: Con thương bố, con cũng thương mẹ... nhưng con biết phải làm sao đây????

Mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh, nếu thay đổi được thì hãy thay đổi nêu không được thì cũng phải biết chấp nhận sẽ khiến ta được thoải mái hơn, cuộc sống ít khi được trọn vẹn và con người mấy ai được hoàn hảo đâu. Hãy sống trước hết cho bản thân mình, mình khoẻ mạnh giỏi giang thì mới có thể giúp được những người xung quanh. Chúc bạn thành công. "Nỗi niềm của những người con xa quê"

uhm. van tu nhu van than ka cuoc doi ka the. nhung sao co luc no qua suc chiu dung. met moi qua !
 

luatkinhte

dragon_action_succes
Hội viên mới
Ðề: Con thương bố, con cũng thương mẹ... nhưng con biết phải làm sao đây????

uhm. van tu nhu van than ka cuoc doi ka the. nhung sao co luc no qua suc chiu dung. met moi qua !
uh cuộc sống là vậy bao gánh nặng đè lên vai. Nhưng con người sống được nhiêu năm đâu vậy sao ta không sống trọn vẹn với niềm vui của riêng mình, ban hãy suy nghĩ theo một hướng tích cực hơn. Giả dụ : bạn nhìn một cốc nước còn một nửa nhưng bạn bảo là cốc nước đầy một nửa, bạn sẽ cảm thấy nó khac ngay. Người giấu có niềm vui nỗi buồn của người giầu và người nghèo có niềm vui nỗi buồn của riêng họ, chuyện gì nó đến rồi sẽ đến tránh không được, thoát cũng không xong, mà tự nhủ cho mình phải cố gắng. Ai mỉm cười trước số phận thì người đó đã có một nửa của thành công.
 

Ngom

New Member
Hội viên mới
Ðề: Con thương bố, con cũng thương mẹ... nhưng con biết phải làm sao đây????

Con chẳng biết chia sẻ với ai cả vì con biết ai cũng có nỗi lo riêng của họ, không thể giúp đỡ cho mình, và cũng vì con không cho phép bản thân mình được trải lòng với bất kì ai. Nên con cứ phải giữ chúng ở trong lòng, nó chất chứa đến nghẹt thở. Thế nhưng... con vẫn phải tạo cho mình cái vẻ ngoài hay cười, hay nói - một vỏ bọc quá hoàn hảo để che giấu những nỗi đau trong con, những nỗi đau mà chẳng ai có thể hiểu, những nỗi đau mà chẳng ai có thể chia sẻ với con, những nỗi đau mà chẳng lời nào nói hết được.
Vì ai cũng hoàn hảo với cái vỏ bọc của mình nên...chỉ mỗi mình thấy rõ bất hạnh của chính mình còn người khác thì hay cười, hay nói và họ hạnh phúc!

Bạn thân mến, cuộc sống là vậy đó. Bạn hãy tự tin rằng ai cũng như bạn cả thôi :171:

Mình thấy vậy vì ngày xưa mình cũng nghĩ như bạn, nhưng sau này mình gạt vỏ bọc của mình và gạt vỏ bọc của người khác thấy họ cũng ...như mình.

Và bây giờ mình biết vui với cái mình có, quên cái mình không có. Thậm chí mình còn ước mơ có được bạn nữa kia :xinloinhe:
 

conongxanh

New Member
Hội viên mới
Ðề: Con thương bố, con cũng thương mẹ... nhưng con biết phải làm sao đây????

sweet nè
muốn gỡ rối thì phải tìm người buộc rối
ban nên tìm ra nguyên nhân bố mẹ bạn cãi nhau
rồi từ đó từ từ mà gỡ rối
những lúc chỉ có bạn với mẹ hoạc bạn với bố
bạn nên lựa lời khuyên 2 người nhé,
bạn phải làm công tác tư tươg cho mẹ bạn
vì trong chiến tranh phái nữ sẽ íu thế hơn mà

nói thật tớ cũng từng trong cảnh này của bạn rùi
bố tơ là người nóng tính nhưng thực ra lại rất thương vợ thương con
mẹ tớ ko hỉu rùi những lo toan của cuộc sống làm 2 người thường xuyên cãi nhau
nhưng h tình hình khá hơn rùi. 1 phần cũng nhờ công tác tư tưởng của tớ đấy.
hihi

Bạn Hãy cô gắng lên nhé, chúc bạn có 1 gia đình hạnh phúc
 

nhomoi

Member
Hội viên mới
Ðề: Con thương bố, con cũng thương mẹ... nhưng con biết phải làm sao đây????

Cuộc sống của em cũng gặp bao nhiêu khó khăn từ gia đình đến công việc. Dù năm nay em mới chỉ có 20 tuổi nhưng em cũng rất hiểu cái cảm giác hiện tại của chị. Em đọc bài của chị mà khao khát có một mái ấm gia đình quá. Năm 2001 em cũng tưởng như mẹ đã bỏ chị em chúng em đi nhưng may mắn đã mỉm cười với gia đình em mẹ đã qua cơn nguy kịch. Khi đó e mới chỉ là con nít còn chưa hiểu hết chuyện của người lớn. Em hỏi bố mẹ cái gì thì bố mẹ đều nói con còn bé lắm chưa hiểu được chuyện người lớn nhưng em rất muốn biết tình trạng của mẹ em lúc đó. Một căn bệnh hiểm nghèo đã làm cho cuộc sống vốn khó khăn lại càng khó khăn hơn khi đồ đạc trong nhà cứ dần đội nón ra đi vì chi phí cho bệnh của mẹ em rất cao. Mãi đến tận năm 2010 gia đình em mới dần trở lại bình thường được. Tuy gia đình khó khăn vậy mà cả mấy chị em đều được bố chăm sóc nuôi ăn nuôi học đến nơi đến chốn k ai phải nghỉ học cả. Em rất phục bố em vừa làm mẹ vừa làm bố của mấy chị em em. Còn mẹ em trong mấy năm đó chỉ thuốc và nằm 1 chỗ không làm gì được. Ngoài thời gian đi học em về nhà cũng thay mẹ chăm lo cho các em. 10 tuổi em đã biết làm tất cả các việc đồng áng, vườn tược đến việc nhà cửa em cũng tự lo được hết. Nghĩ lại năm đó em cũng tự thấy mình phục mình quá. Đến bây giờ em cũng đã đi làm và em cũng đã hứa là sẽ vẫn tiếp tục chăm lo cho các em vẫn có thể chu cấp cho các em đi học nhất định em sẽ làm được.
Cuộc sống tuy có bao điều khó khăn nhưng vẫn có rất nhiều niềm vui và hạnh phúc chị ak. EM mong chị sẽ cố gắng vượt qua để cho cuộc đời thấy mình không hề chịu thua cái gì cả. Tất cả mình đều có thể vượt qua được. Chị hãy cố gắng lên nhé.
 

sweet286

Mây Lang Thang
Hội viên mới
Ðề: Con thương bố, con cũng thương mẹ... nhưng con biết phải làm sao đây????

Vì ai cũng hoàn hảo với cái vỏ bọc của mình nên...chỉ mỗi mình thấy rõ bất hạnh của chính mình còn người khác thì hay cười, hay nói và họ hạnh phúc!

Bạn thân mến, cuộc sống là vậy đó. Bạn hãy tự tin rằng ai cũng như bạn cả thôi :171:

Mình thấy vậy vì ngày xưa mình cũng nghĩ như bạn, nhưng sau này mình gạt vỏ bọc của mình và gạt vỏ bọc của người khác thấy họ cũng ...như mình.

Và bây giờ mình biết vui với cái mình có, quên cái mình không có. Thậm chí mình còn ước mơ có được bạn nữa kia :xinloinhe:

hanh phuc thi de quen, dau kho thi rat kho quen, no cu' gam nha'm ta khien ta rat kho lac quan nen duoc, cu mac ke dong doi cuon ta ve dau.
 

sweet286

Mây Lang Thang
Hội viên mới
Ðề: Con thương bố, con cũng thương mẹ... nhưng con biết phải làm sao đây????

uh cuộc sống là vậy bao gánh nặng đè lên vai. Nhưng con người sống được nhiêu năm đâu vậy sao ta không sống trọn vẹn với niềm vui của riêng mình, ban hãy suy nghĩ theo một hướng tích cực hơn. Giả dụ : bạn nhìn một cốc nước còn một nửa nhưng bạn bảo là cốc nước đầy một nửa, bạn sẽ cảm thấy nó khac ngay. Người giấu có niềm vui nỗi buồn của người giầu và người nghèo có niềm vui nỗi buồn của riêng họ, chuyện gì nó đến rồi sẽ đến tránh không được, thoát cũng không xong, mà tự nhủ cho mình phải cố gắng. Ai mỉm cười trước số phận thì người đó đã có một nửa của thành công.

Vì ai cũng hoàn hảo với cái vỏ bọc của mình nên...chỉ mỗi mình thấy rõ bất hạnh của chính mình còn người khác thì hay cười, hay nói và họ hạnh phúc!

Bạn thân mến, cuộc sống là vậy đó. Bạn hãy tự tin rằng ai cũng như bạn cả thôi :171:

Mình thấy vậy vì ngày xưa mình cũng nghĩ như bạn, nhưng sau này mình gạt vỏ bọc của mình và gạt vỏ bọc của người khác thấy họ cũng ...như mình.

Và bây giờ mình biết vui với cái mình có, quên cái mình không có. Thậm chí mình còn ước mơ có được bạn nữa kia :xinloinhe:

sweet nè
muốn gỡ rối thì phải tìm người buộc rối
ban nên tìm ra nguyên nhân bố mẹ bạn cãi nhau
rồi từ đó từ từ mà gỡ rối
những lúc chỉ có bạn với mẹ hoạc bạn với bố
bạn nên lựa lời khuyên 2 người nhé,
bạn phải làm công tác tư tươg cho mẹ bạn
vì trong chiến tranh phái nữ sẽ íu thế hơn mà

nói thật tớ cũng từng trong cảnh này của bạn rùi
bố tơ là người nóng tính nhưng thực ra lại rất thương vợ thương con
mẹ tớ ko hỉu rùi những lo toan của cuộc sống làm 2 người thường xuyên cãi nhau
nhưng h tình hình khá hơn rùi. 1 phần cũng nhờ công tác tư tưởng của tớ đấy.
hihi

Bạn Hãy cô gắng lên nhé, chúc bạn có 1 gia đình hạnh phúc

Cuộc sống của em cũng gặp bao nhiêu khó khăn từ gia đình đến công việc. Dù năm nay em mới chỉ có 20 tuổi nhưng em cũng rất hiểu cái cảm giác hiện tại của chị. Em đọc bài của chị mà khao khát có một mái ấm gia đình quá. Năm 2001 em cũng tưởng như mẹ đã bỏ chị em chúng em đi nhưng may mắn đã mỉm cười với gia đình em mẹ đã qua cơn nguy kịch. Khi đó e mới chỉ là con nít còn chưa hiểu hết chuyện của người lớn. Em hỏi bố mẹ cái gì thì bố mẹ đều nói con còn bé lắm chưa hiểu được chuyện người lớn nhưng em rất muốn biết tình trạng của mẹ em lúc đó. Một căn bệnh hiểm nghèo đã làm cho cuộc sống vốn khó khăn lại càng khó khăn hơn khi đồ đạc trong nhà cứ dần đội nón ra đi vì chi phí cho bệnh của mẹ em rất cao. Mãi đến tận năm 2010 gia đình em mới dần trở lại bình thường được. Tuy gia đình khó khăn vậy mà cả mấy chị em đều được bố chăm sóc nuôi ăn nuôi học đến nơi đến chốn k ai phải nghỉ học cả. Em rất phục bố em vừa làm mẹ vừa làm bố của mấy chị em em. Còn mẹ em trong mấy năm đó chỉ thuốc và nằm 1 chỗ không làm gì được. Ngoài thời gian đi học em về nhà cũng thay mẹ chăm lo cho các em. 10 tuổi em đã biết làm tất cả các việc đồng áng, vườn tược đến việc nhà cửa em cũng tự lo được hết. Nghĩ lại năm đó em cũng tự thấy mình phục mình quá. Đến bây giờ em cũng đã đi làm và em cũng đã hứa là sẽ vẫn tiếp tục chăm lo cho các em vẫn có thể chu cấp cho các em đi học nhất định em sẽ làm được.
Cuộc sống tuy có bao điều khó khăn nhưng vẫn có rất nhiều niềm vui và hạnh phúc chị ak. EM mong chị sẽ cố gắng vượt qua để cho cuộc đời thấy mình không hề chịu thua cái gì cả. Tất cả mình đều có thể vượt qua được. Chị hãy cố gắng lên nhé.
Giá như mọi thứ có thể qua đi một cách nhẹ nhàng....
 

thuytrang899

Member
Hội viên mới
Ðề: Con thương bố, con cũng thương mẹ... nhưng con biết phải làm sao đây????

em dung benh han. kai ten faluko nay nhieu am muu lam, nen chi diet co phai diet tan goc. hihi.
uhm. la bieu tuong cua mua xuan nhung de lam nen mot mua xuan that su can nhieu thu hon the...

---------- Post added at 04:03 PM ---------- Previous post was at 04:00 PM ----------


Em góp thêm một cánh én nữa chị nhé, được 2 cánh rồi, mọi người ơi mỗi người góp thêm một cánh đi nào, cùng nhau tạo nên cánh én niềm tin cho chị sweet thôi
 

CẨM NANG KẾ TOÁN TRƯỞNG


Liên hệ: 090.6969.247

KÊNH YOUTUBE DKT

Kỹ thuật giải trình thanh tra BHXH

Đăng ký kênh nhé cả nhà

SÁCH QUYẾT TOÁN THUẾ


Liên hệ: 090.6969.247

Top