Câu chuyện tình yêu

Người phụ nữ anh cần

( Theo Dân Trí ) - Ý nghĩa phết :xinloinhe:

Mấy tháng nay anh bỗng dưng thay đổi, lúc trầm ngâm ngồi trên bàn làm việc, lúc lại thở dài đốt thuốc ngoài ban công. Chị đứng xa nhìn chồng, thấy lồng ngực đau ê ẩm.

33a171010-anhcan.jpg


Chị biết chồng đang nghĩ gì, bởi từ lâu chị hiểu trong ánh mắt xa xăm của chồng luôn có hình ảnh một người phụ nữ khác.

Với chị, anh vẫn dịu dàng, vẫn quan tâm nhưng tất cả giống như một nghĩa vụ. Có lúc chị ghen tỵ với ánh mắt mà chồng dành cho “người ta”. Nhưng vốn là người điềm đạm, sống ôn hòa, quen chịu đựng nên chị vẫn im lặng.

Nhưng nằm bên chồng, chị thấy cô đơn kinh khủng. Rồi những đêm vợ chồng, hai người ngủ hai phòng cứ tăng lên, xếp kín lịch trong từng tuần, từng tháng một. Có lúc chị tự nhủ: “Rồi chồng sẽ tỉnh giấc, sẽ quay về”. Cứ như vậy, chị nín thở chờ đợi, nhưng những bữa cơm tối vẫn cứ mất hút bóng chồng.

Hai mẹ con bên bàn ăn tẻ nhạt, con quay ra hỏi: “Sao đêm nào bố cũng về muộn thế mẹ?”. Chị nuốt nước mắt mặn chát vào trong cố trả lời qua quýt: “Bố bận con à, vì kiếm tiền nuôi hai mẹ con mình mà”. Thế là đứa con mới tiếp tục chịu ăn, còn chị cầm đôi đũa gảy đều trên bát cơm lạnh ngắt.

Chị nghĩ lại trước đây, hai người đã nồng nhiệt thế nào, hạnh phúc ra sao. Nhưng từ sau khi có sự chen chân của người phụ nữ thứ 3, tình cảm anh dành cho chị đã khác. Chị kín đáo nhắc nhở chồng, rằng anh còn có hai mẹ con, còn gia đình. Chị đã cố gắng kéo chồng trở về gia đình bằng sự nhẫn nhịn hiếm có của người vợ.

Hàng ngày, chị vẫn nấu những món ngon chờ chồng, dịu dàng với chồng đến từng cử chỉ, lời nói dẫu trong lòng có lúc dậy sóng vì ghen. Nhưng anh và người phụ nữ kia vẫn lúc âm thầm, khi công khai tìm đến với nhau. Chị tự ái, tổn thương nhìn chồng như đang bị mê hoặc bởi hình bóng ngoài kia mà bỏ quên hiện tại, cái nơi mà anh còn có một gia đình hạnh phúc kề cận ở bên.

Chị nhẫn nại, không dằn vặt, chẳng hờn dỗi, cũng không gắt gỏng. Bởi chị biết thế giới xa xăm kia trong mắt chồng không có mình. Nhưng chị cũng chẳng thể khóc, chẳng thể cầu xin, chẳng thể hạ thấp mình để kéo thể xác không có tâm hồn của chồng về nhà. Nỗi đau ấy cứ âm ỉ ngày này qua ngày khác. Có lúc chị tự hỏi: “Trong lòng chồng, mình đứng ở đâu?”.

Anh cứ như vậy, chìm đắm trong khói thuốc, trong những đêm khuya bữa về, bữa không. Sự quan tâm hời hợt, ít ỏi của chồng càng khiến lòng chị đau nhói. Chị bất giác thấy cuộc hôn nhân của mình chông chênh quá. Giá như anh đừng nghe bài hát ấy, đừng nhìn xa xăm như thế, đừng mất hút trong cuộc sống của mình…

Vẫn là những bữa cơm đơn điệu chị chuẩn bị với các món chồng thích trên bàn ăn. Anh lạnh nhạt ăn qua loa, chị cũng cố nuốt từng miếng, chẳng ai nói với ai lời nào, không khí cứ như vậy trùng xuống.

Chị đã dày công chăm chuốt cho chồng, cố để bớt nghe tiếng thở dài trong cổ họng anh. Nhưng những nụ cười gượng gạo của anh càng khiến chị thêm lo lắng. Anh cứ như đang chơi trò trốn tìm với mái ấm của mình vậy. Anh vẫn nhìn xa xăm, mở nhè nhẹ bài hát “Mãi là người đến sau” quen thuộc.

Những lúc ấy, chị bủn rủn chân tay chạy vào nhà tắm khóc một mình, bởi dù lúc này ở bên chị, nhưng lòng anh lại gửi gắm ở nơi khác. Người phụ nữ kia cũng đã có chồng con, đó là lý do anh là kẻ đến sau, để anh phải trầm ngâm, tiếc nuối.

Trong căn phòng rộng thênh thang, cứ nghĩ đến điều đó là lòng chị trống rỗng. Nước mắt rơi từng đêm cho đến một ngày chị không thể tiếp tục chịu được những cái thở dài mệt nhọc, sự quan tâm nhạt nhẽo của chồng, và cả bài hát như cứa vào lòng chị. Chị quyết định ra đi, mang theo con, mở cho chồng một lối thoát. Anh hững hờ, đôi mắt sâu hoẵm khi trước mắt đã không còn gì.

Đêm đầu tiên, anh về nhà khi người còn chuếnh choáng hơi men. Không có vợ, chẳng thấy con ở nhà, anh như chợt tỉnh trong cơn say. Những điều bình dị hàng ngày anh vẫn được đón nhận nay đâu còn?

Lâu nay anh đã đánh mất gia đình, hững hờ những điều mà mình đang có để rồi đến khi mất rồi mới hối tiếc. Đó là lần đầu tiên anh khóc kể từ khi làm khổ vợ. Anh khóc rưng rức như một đứa trẻ.

Những ảo tưởng về người phụ nữ ngoài kia bỗng nhiên tắt ngấm. Người ta chẳng thể bỏ chồng con để đến với anh. Còn anh, đã quá quen với bàn tay chăm sóc nhẫn nại của người vợ đảm, với tiếng bi bô của đứa con ngoan.

Tự trong lòng mình, anh cũng chưa từng có ý định bỏ vợ để chạy theo người tình. Ấy vậy mà anh vẫn cứ say mê trong những cuộc chung đụng để rồi nay mới nhận ra người phụ nữ mà anh cần đã rời bỏ ra đi.

Theo Hùng Thoa
Eva
 
Nếu mỗi người có thêm một cơ hội nữa thì sao?

NẾU MỖI NGƯỜI CÓ THÊM MỘT CƠ HỘI NỮA THÌ SAO?

A. Tôi và H đã yêu nhau 6 năm. :xinloinhe: Chúng tôi yêu nhau từ năm lớp 11 phổ thông. Trong một dịp cắm trại kỉ niệm thành lập trường, thật tình cờ lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau đã thấy thương nhau rồi. Chúng tôi đã thức trắng đêm và nụ hôn đầu tiên của tôi là hôn trộm 3s, may là lúc đó cô ấy mệt quá nên không phản ứng kịp. Đúng là một tình yêu “sét đánh”, trước đó tôi không tin mình sẽ có thể có một tình yêu lâu đến vậy. Dù đã yêu nhau lâu nhưng bạn bè tôi cũng ngạc nhiên khi chúng tôi vẫn còn giữ được sự tươi mới và ấm áp.

:k4232942:Tôi là người hướng ngoại, cảm nhận sự việc qua trực giác, sống tình cảm, và linh hoạt trong công việc cũng như cuộc sống. Là người thân thiện, nhiệt tình; giao tiếp tốt, năng động, được mọi người xung quanh quý mến và tin tưởng. Lạc quan và khả năng cân bằng cuộc sống khá. Tự tin và nhiệt huyết, có ước mơ và hoài bão. Muốn hoàn toàn kiểm soát bản thân mình, nhưng không muốn kiểm soát người khác, vì mỗi người đều có tự do cá nhân riêng. Nhược điểm: vô tâm, ích kỉ (dù đã cố gắng cải thiện nhưng chắc vẫn chưa đủ), vùi đầu vào công việc, hơi thiếu thực tế, không thích bị phê bình.

:roile:Cô ấy là người hướng nội, cũng sống tình cảm và nguyên tắc. Là một người phụ nữ truyền thống: biết chịu đựng, cảm thông; thích nội trợ và nấu ăn, trí nhớ tốt; chăm chỉ, kĩ tính; thích cuộc sống ổn định, không tham vọng. Im lặng mỗi khi buồn, nhưng sẽ nổ tung và làm ầm lên khi không thể kiềm chế được nữa. Hình thức cũng được. Cô ấy biết quan tâm người khác, biết chăm sóc trẻ con, người già. Cô ấy luôn muốn tốt cho tôi. Cái này tôi thấy thật khó tìm ở những cô gái hiện nay.

Nhược điểm: chưa khéo léo trong giao tiếp, chưa tự tin lắm trước mọi người, hay suy nghĩ tiêu cực. Mỗi khi giận rỗi, tức giận thường nói những điều làm đau lòng người khác. Khi gặp chuyện gì luôn đổ lỗi cho người khác. Luôn muốn làm theo ý mình, có khi cũng chẳng quan tâm đến ý kiến của tôi, việc cô ấy muốn làm thì tự cô ấy làm. Vì vậy nên khó lắng nghe những quan điểm, ý kiến trái chiều.

:dangiuqua:Chính những điều này là một sự khác nhau về nhiều mặt giữa chúng tôi, nhưng lại là sự bổ sung khá hoàn hảo cho nhau. Chúng tôi hầu như không bao giờ cãi nhau to tiếng (có vài lần đếm trên đầu ngón tay), thi thoảng giận nhau (khoảng 2-3/tháng) thì cũng được giải quyết sớm nhất trong vòng 24h. Là tôi nhường trước sau đó nếu không xong thì tôi giả vờ giận và cô ấy lại thôi.

Hơn cả một người yêu, tôi còn là một người bạn thân nhất và là điểm tựa tinh thần của cô ấy. Quan trọng nhất với cô ấy là tinh thần, sự quan tâm và chia sẻ, tôn trọng. Cô ấy có một gia đình không hạnh phúc lắm. Ước mong của cô ấy là có một gia đình hạnh phúc, đầm ấm. Có bất cứ điều gì cô ấy cũng chia sẻ với tôi. Còn tôi thì thường lắng nghe và chia sẻ quan điểm một cách khách quan như một người bạn, tình cảm như một người yêu. Không có tôi, không biết cô ấy sẽ tâm sự cùng ai, vui buồn sẽ chia sẻ với ai. Cô ấy cũng có một vài người bạn thân và em gái nhưng không thể chia sẻ mọi chuyện được.

Chúng tôi đã có quan hệ tình dục. Vì tôi là người có ham muốn mạnh mẽ. Và thật tốt vì chúng tôi cũng rất hòa hợp, đạt được những cảm xúc tuyệt vời khi ở bên nhau từ đó đến nay.:k5429592:

B. Với nhiều điểm thuận lợi như vậy nhưng khó khăn lớn nhất với chúng tôi là:
1. Gia đình tôi phản đối - cái này nếu hai người thực sự quyết tâm thì sẽ vượt qua được.
2. Cô ấy chưa có niềm tin ở tương lai của chúng tôi.

Gia đình tôi chưa đồng ý cô ấy. Gia đình tôi khá hạnh phúc. Bố thì năng động, hoạt bát, có uy tín; là cột trụ của cả nhà, và rất gia trưởng. Mẹ thì hiền, chịu khó, thương con và chỉ ở nhà làm việc nhà. Em gái nhỏ học lớp 6, ngoan, học khá. Kinh doanh tự do, điều kiện kinh tế bình thường. Gia đình muốn tôi lấy một cô gái học đại học, ngoan hiền, gia đình gia giáo, giàu thì càng tốt. Tôi chưa có được công danh sự nghiệp nên lời nói còn bị hạn chế nhiều. Chỉ biết khéo léo ứng phó và ít đề cập đến.

Còn gia đình người yêu tôi. Bố mẹ hay cãi vãi nhau, không hòa thuận, không quan tâm con cái lắm. Trong nhà thì mẹ làm chủ, nên có những lời nói và hành động không tôn trọng chồng, dù chồng lớn hơn 10 tuổi. Nhà cô ấy có 2 chị em, cô em hiện học Cao Đẳng Y sắp ra trường. Chị em khá là thương nhau. Mẹ không tâm lý, không thể tâm sự với hai chị em, hay la mắng, xen vào đời sống cá nhân của con. Là gia đình nông dân, kinh tế bình thường. Tuy nhiên, bố mẹ cô ấy khá suồng sã, thoải mái.

Vì gia đình tôi phản đối nên gia đình cô ấy cũng không muốn con gái mình khổ. Cứ khuyên cô ấy yêu người khác đi, dù cũng không chê trách tôi điều gì. Tôi vẫn đến chơi thường xuyên và vui vẻ. Nhưng cô ấy không dám đến nhà tôi chơi, chỉ mỗi năm 1-2 lần vào dịp Tết. Chỉ gặp bố mẹ tôi ở nhà các bác, các cô chú vào các ngày giỗ Tết. Lâu nay cô ấy vẫn cứng rắn chống lại ý kiến của bố mẹ và bảo vệ tình yêu của mình.

Cả hai bên gia đình đã làm cô ấy chịu nhiều đau khổ, có khi đụng chạm đến lòng tự trọng và đã khóc rất nhiều. Điều này gây áp lực rất lớn đến tinh thần. Cô ấy cảm thấy mệt mỏi, chán chường, không tin tưởng vào tương lai của hai đứa.:e3:

Mặc dù tôi đã cố gắng không ít. Lập kế hoạch cho tương lai một cách khả thi. Tôi đưa ra một danh sách những việc cần làm để tạo Niềm Tin khi đi học xa. Trong đó có cả việc một năm nữa chúng tôi có thể đăng kí kết hôn. Đưa ra những khó khăn và thử thách mà chúng tôi có thể gặp phải. Nhưng có lẽ điều này làm cô ấy sợ những điều sắp tới, không muốn đón chờ những khó khăn ấy.

C. Sau khi ra trường tôi và cô ấy cùng về quê. Tôi ngành Hóa, đại học; cô ấy học Kế toán cao đẳng. Thời điểm này tôi sắp phải vào Nam đi học tiếp khóa đào tạo kĩ sư trong 2 năm, được tài trợ của Nhà nước, ra trường chắc chắn công việc tốt. Đã biết rằng giai đoạn này là khó khăn, cả về sự nghiệp, công việc và tình cảm.

Gần đây cô ấy có tiếp xúc với những người đàn ông khác qua việc đi xin việc và quen biết tình cờ. Tôi vẫn động viên cô ấy tự tin giao lưu, cô ấy không khéo léo lắm thì tôi hướng dẫn cô ấy xã giao. Vì quan điểm của tôi đó là tự do cá nhân của mỗi người, với lại đó là phạm trù công việc, tất nhiên phải tiếp xúc.

Những người này đã đi làm được 5-7 năm nên họ đã có một sự nghiệp tương đối ổn định, có tiền, có nhà, có xe ô tô, có thể lấy vợ và có lẽ rằng họ cũng trưởng thành hơn tôi. Và tôi thì hiện giờ chưa có tất cả những điều đó. Dù tôi có cơ hội được học tập và làm kĩ sư trong ngành Dầu khí nhưng nó lại không phù hợp với sở trường và đam mê kinh doanh của tôi (tôi đang và sẽ cân bằng được 2 khía cạnh này). Tôi hay so sánh, tuy biết là không nên so sánh nhưng tôi thấy khá buồn, một chút tự ti, và đôi chút giận nữa.:e3:

Những thời gian gần đây cô ấy có đề cập tới “Nếu mỗi người có thêm một cơ hội mới thì sao?” và hôm nay đã hỏi trực tiếp tôi. Vấn đề là đây!!!

Tôi đã nói rằng nếu điều đó tốt cho cô ấy, thực sự cần thiết và suy nghĩ chín chắn, chịu trách nhiệm về quyết định của mình thì TÔI ĐỒNG Ý. Vì tôi cảm thấy cô ấy thực sự mệt mỏi và đã đề cập bóng gió vài lần trước đây.

Tôi đã đoán được rồi đến lúc cô ấy sẽ hỏi tôi câu hỏi này. Tôi đã hoàn toàn bình tĩnh để phân tích khái quát vấn đề một cách khách quan, và nhất mạnh rằng cô ấy phải suy nghĩ thật kĩ về vấn đề này. Về nếu cô ấy chia tay tôi và đi tìm một người khác. Được mất những gì, tình huống tốt xấu ra sao.

Nhưng có lẽ là sự thẳng thắn và tôn trọng này đã làm cô ấy hiểu nhầm rằng tôi đã không cố gắng giữ cô ấy lại khi cô ấy muốn ra đi. Vấn đề này được đưa lên tầm nghiêm trọng. Cô ấy muốn chia tay với tôi.

Tôi đã nói rõ rằng với cô ấy rằng tiêu chí tình yêu của chúng tôi từ trước tới giờ là sự tự nguyện của cả đôi bên. Không gượng ép, có khó khăn thì cùng cố gắng vượt qua chứ không phải miễn cưỡng. Tôi vẫn yêu cô ấy rất nhiều, vẫn đưa tay để nắm lấy tay cô ấy. Phần còn lại là cô ấy có chịu nắm lấy tay tôi nữa không thôi. Vậy mà cô ấy nói rằng 99% sẽ ra đi. Cô ấy nói đã quá mệt mỏi, đã mất niềm tin ở tôi, tôi đã lừa dối khi vẽ ra tương lai tốt đẹp cùng với thật nhiều khó khăn. Rằng tôi không xứng đáng với cô ấy, tôi không đủ bản lĩnh để giữ chân cô ấy.:chetroi:

Ai đã yêu chắc hiểu được cảm giác đau nhói trong tim! Tôi thực sự buồn, và trong lúc này đây lý trí mách bảo tôi rằng hãy tìm đến sự trợ giúp của các chuyên gia. Tôi viết những dòng này ngay sau buổi nói chuyện đó, rất mong các bạn đọc chia sẻ và đưa ý kiến đóng góp để từ đó tôi có một quyết định sáng suốt.
Xin chân thành cảm ơn và chúc các bạn sức khỏe và hạnh phúc! :xinloinhe:
 
Re: Buồn chồng

Chào các pac!
Mình buồn quá lên vô đây than thở một chút nhé. Ko biết mọi người có nghĩ giồng mình ko? Tình chỉ đẹp khi còn dang dở, tình hết vui khi đã vẹn câu thề mình thấy đúng lắm. Khi yêu đương sao mà thơ mộng và hạnh phúc thế. Còn khi cưới rồi thì .... như mình đây nè .... Mới cưới nhau đc 4 năm thôi mà tưởng chừng như 10 năm rồi, người ấy chẳng còn xem mình quan trọng nữa. cả tháng chẳng hỏi thăm minh 1 câu, ờ nhà giờ giống như nhà trọ ý. Mình có chủ động hỏi han thì ko trả lời ỏ trả lời nhát gừng....nhiều nhiều lắm. Chẳng lẽ đàn ông họ cứ nghĩ là đi làm hùng hục rồi mang cục tiền về quăng vô mặt mình là mình hạnh phúc sao. Nếu mà chỉ cần nhiều tiền thôi thì cần gì phải lấy chồng. Đôi khi mình muốn nổi loạn lắm, cho bõ ghét, nhưng mà lại ko lỡ vì còn thằng con yêu dấu nữa



bạn phải tự hâm nóng tc chứ
 
Re: anh yêu em.......

câu chuyện bùn quá, nhưng thật cảm động....:roile:
không biết ngoài đời thực, có những chàng trai như thế không nhỉ?:chetroi:?

---------- Post added at 12:39 AM ---------- Previous post was at 12:19 AM ----------

---------- Post added at 12:41 AM ---------- Previous post was at 12:39 AM ----------

re: cô gái bí mật

hjhj...
:dangiuqua:
kết thúc thật la đẹp..tình yêu thật tuyệt vời!!!!!!!!:
dangiuqua:!
 
Sửa lần cuối:
Ðề: Vì sao không yêu

Tôi năm nay 26 xuân rùi, Vẫn biết yêu là đau khổ vậy mà vẫn cứ yêu Và bây giờ thì sợ yêu .hic hic!
 
Ðề: Vì sao không yêu

em 20 mà sao giống chị thía hok bit...hixhix hix!!!!!
 
Ðề: Vì sao không yêu

Nặng tình khổ lắm bạn à, Mình yêu người đó bằng sự rung động của trái tim lần đầu biết yêu nhưng người đó lại làm mình tổn thương. Dẫu biết vậy nhưng mình chẳng thể mở lòng để đón nhận tình cảm của người khác. Trong con mắt của mọi người mình là một cô gái xinh đẹp, ngoan hiền và có nghị lực nhưng trong con mắt của người đó mình chẳng là gì cả. Cuộc sống là vậy đấy, có rất nhiều người theo đuổi mình nhưng trái tim mình lại chỉ hướng về nơi đó.

Mình thì chẳng quen ai để mà yêu. Lúc học ko yêu, giờ đi làm lại chẳng quen ai.
 
Re: Vì sao không yêu

sao lai bi quan như thế
hãy tin rằng mỗi chúng ta đều có một người thực sự yêu thương và quan tâm tới mình
chỉ là khi nào thì người đó mới xuất hiện thui
đừng bùn nhé, mấy bạn à!
rồi người ta sẽ tới mà
hj
có lẽ là kẹt xe......chưa tới đc:quaylung:
 
Ðề: Nếu mỗi người có thêm một cơ hội nữa thì sao?

NẾU MỖI NGƯỜI CÓ THÊM MỘT CƠ HỘI NỮA THÌ SAO?

A. Tôi và H đã yêu nhau 6 năm. :xinloinhe: Chúng tôi yêu nhau từ năm lớp 11 phổ thông. Trong một dịp cắm trại kỉ niệm thành lập trường, thật tình cờ lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau đã thấy thương nhau rồi. Chúng tôi đã thức trắng đêm và nụ hôn đầu tiên của tôi là hôn trộm 3s, may là lúc đó cô ấy mệt quá nên không phản ứng kịp. Đúng là một tình yêu “sét đánh”, trước đó tôi không tin mình sẽ có thể có một tình yêu lâu đến vậy. Dù đã yêu nhau lâu nhưng bạn bè tôi cũng ngạc nhiên khi chúng tôi vẫn còn giữ được sự tươi mới và ấm áp.

:k4232942:Tôi là người hướng ngoại, cảm nhận sự việc qua trực giác, sống tình cảm, và linh hoạt trong công việc cũng như cuộc sống. Là người thân thiện, nhiệt tình; giao tiếp tốt, năng động, được mọi người xung quanh quý mến và tin tưởng. Lạc quan và khả năng cân bằng cuộc sống khá. Tự tin và nhiệt huyết, có ước mơ và hoài bão. Muốn hoàn toàn kiểm soát bản thân mình, nhưng không muốn kiểm soát người khác, vì mỗi người đều có tự do cá nhân riêng. Nhược điểm: vô tâm, ích kỉ (dù đã cố gắng cải thiện nhưng chắc vẫn chưa đủ), vùi đầu vào công việc, hơi thiếu thực tế, không thích bị phê bình.

:roile:Cô ấy là người hướng nội, cũng sống tình cảm và nguyên tắc. Là một người phụ nữ truyền thống: biết chịu đựng, cảm thông; thích nội trợ và nấu ăn, trí nhớ tốt; chăm chỉ, kĩ tính; thích cuộc sống ổn định, không tham vọng. Im lặng mỗi khi buồn, nhưng sẽ nổ tung và làm ầm lên khi không thể kiềm chế được nữa. Hình thức cũng được. Cô ấy biết quan tâm người khác, biết chăm sóc trẻ con, người già. Cô ấy luôn muốn tốt cho tôi. Cái này tôi thấy thật khó tìm ở những cô gái hiện nay.

Nhược điểm: chưa khéo léo trong giao tiếp, chưa tự tin lắm trước mọi người, hay suy nghĩ tiêu cực. Mỗi khi giận rỗi, tức giận thường nói những điều làm đau lòng người khác. Khi gặp chuyện gì luôn đổ lỗi cho người khác. Luôn muốn làm theo ý mình, có khi cũng chẳng quan tâm đến ý kiến của tôi, việc cô ấy muốn làm thì tự cô ấy làm. Vì vậy nên khó lắng nghe những quan điểm, ý kiến trái chiều.

:dangiuqua:Chính những điều này là một sự khác nhau về nhiều mặt giữa chúng tôi, nhưng lại là sự bổ sung khá hoàn hảo cho nhau. Chúng tôi hầu như không bao giờ cãi nhau to tiếng (có vài lần đếm trên đầu ngón tay), thi thoảng giận nhau (khoảng 2-3/tháng) thì cũng được giải quyết sớm nhất trong vòng 24h. Là tôi nhường trước sau đó nếu không xong thì tôi giả vờ giận và cô ấy lại thôi.

Hơn cả một người yêu, tôi còn là một người bạn thân nhất và là điểm tựa tinh thần của cô ấy. Quan trọng nhất với cô ấy là tinh thần, sự quan tâm và chia sẻ, tôn trọng. Cô ấy có một gia đình không hạnh phúc lắm. Ước mong của cô ấy là có một gia đình hạnh phúc, đầm ấm. Có bất cứ điều gì cô ấy cũng chia sẻ với tôi. Còn tôi thì thường lắng nghe và chia sẻ quan điểm một cách khách quan như một người bạn, tình cảm như một người yêu. Không có tôi, không biết cô ấy sẽ tâm sự cùng ai, vui buồn sẽ chia sẻ với ai. Cô ấy cũng có một vài người bạn thân và em gái nhưng không thể chia sẻ mọi chuyện được.

Chúng tôi đã có quan hệ tình dục. Vì tôi là người có ham muốn mạnh mẽ. Và thật tốt vì chúng tôi cũng rất hòa hợp, đạt được những cảm xúc tuyệt vời khi ở bên nhau từ đó đến nay.:k5429592:

B. Với nhiều điểm thuận lợi như vậy nhưng khó khăn lớn nhất với chúng tôi là:
1. Gia đình tôi phản đối - cái này nếu hai người thực sự quyết tâm thì sẽ vượt qua được.
2. Cô ấy chưa có niềm tin ở tương lai của chúng tôi.

Gia đình tôi chưa đồng ý cô ấy. Gia đình tôi khá hạnh phúc. Bố thì năng động, hoạt bát, có uy tín; là cột trụ của cả nhà, và rất gia trưởng. Mẹ thì hiền, chịu khó, thương con và chỉ ở nhà làm việc nhà. Em gái nhỏ học lớp 6, ngoan, học khá. Kinh doanh tự do, điều kiện kinh tế bình thường. Gia đình muốn tôi lấy một cô gái học đại học, ngoan hiền, gia đình gia giáo, giàu thì càng tốt. Tôi chưa có được công danh sự nghiệp nên lời nói còn bị hạn chế nhiều. Chỉ biết khéo léo ứng phó và ít đề cập đến.

Còn gia đình người yêu tôi. Bố mẹ hay cãi vãi nhau, không hòa thuận, không quan tâm con cái lắm. Trong nhà thì mẹ làm chủ, nên có những lời nói và hành động không tôn trọng chồng, dù chồng lớn hơn 10 tuổi. Nhà cô ấy có 2 chị em, cô em hiện học Cao Đẳng Y sắp ra trường. Chị em khá là thương nhau. Mẹ không tâm lý, không thể tâm sự với hai chị em, hay la mắng, xen vào đời sống cá nhân của con. Là gia đình nông dân, kinh tế bình thường. Tuy nhiên, bố mẹ cô ấy khá suồng sã, thoải mái.

Vì gia đình tôi phản đối nên gia đình cô ấy cũng không muốn con gái mình khổ. Cứ khuyên cô ấy yêu người khác đi, dù cũng không chê trách tôi điều gì. Tôi vẫn đến chơi thường xuyên và vui vẻ. Nhưng cô ấy không dám đến nhà tôi chơi, chỉ mỗi năm 1-2 lần vào dịp Tết. Chỉ gặp bố mẹ tôi ở nhà các bác, các cô chú vào các ngày giỗ Tết. Lâu nay cô ấy vẫn cứng rắn chống lại ý kiến của bố mẹ và bảo vệ tình yêu của mình.

Cả hai bên gia đình đã làm cô ấy chịu nhiều đau khổ, có khi đụng chạm đến lòng tự trọng và đã khóc rất nhiều. Điều này gây áp lực rất lớn đến tinh thần. Cô ấy cảm thấy mệt mỏi, chán chường, không tin tưởng vào tương lai của hai đứa.:e3:

Mặc dù tôi đã cố gắng không ít. Lập kế hoạch cho tương lai một cách khả thi. Tôi đưa ra một danh sách những việc cần làm để tạo Niềm Tin khi đi học xa. Trong đó có cả việc một năm nữa chúng tôi có thể đăng kí kết hôn. Đưa ra những khó khăn và thử thách mà chúng tôi có thể gặp phải. Nhưng có lẽ điều này làm cô ấy sợ những điều sắp tới, không muốn đón chờ những khó khăn ấy.

C. Sau khi ra trường tôi và cô ấy cùng về quê. Tôi ngành Hóa, đại học; cô ấy học Kế toán cao đẳng. Thời điểm này tôi sắp phải vào Nam đi học tiếp khóa đào tạo kĩ sư trong 2 năm, được tài trợ của Nhà nước, ra trường chắc chắn công việc tốt. Đã biết rằng giai đoạn này là khó khăn, cả về sự nghiệp, công việc và tình cảm.

Gần đây cô ấy có tiếp xúc với những người đàn ông khác qua việc đi xin việc và quen biết tình cờ. Tôi vẫn động viên cô ấy tự tin giao lưu, cô ấy không khéo léo lắm thì tôi hướng dẫn cô ấy xã giao. Vì quan điểm của tôi đó là tự do cá nhân của mỗi người, với lại đó là phạm trù công việc, tất nhiên phải tiếp xúc.

Những người này đã đi làm được 5-7 năm nên họ đã có một sự nghiệp tương đối ổn định, có tiền, có nhà, có xe ô tô, có thể lấy vợ và có lẽ rằng họ cũng trưởng thành hơn tôi. Và tôi thì hiện giờ chưa có tất cả những điều đó. Dù tôi có cơ hội được học tập và làm kĩ sư trong ngành Dầu khí nhưng nó lại không phù hợp với sở trường và đam mê kinh doanh của tôi (tôi đang và sẽ cân bằng được 2 khía cạnh này). Tôi hay so sánh, tuy biết là không nên so sánh nhưng tôi thấy khá buồn, một chút tự ti, và đôi chút giận nữa.:e3:

Những thời gian gần đây cô ấy có đề cập tới “Nếu mỗi người có thêm một cơ hội mới thì sao?” và hôm nay đã hỏi trực tiếp tôi. Vấn đề là đây!!!

Tôi đã nói rằng nếu điều đó tốt cho cô ấy, thực sự cần thiết và suy nghĩ chín chắn, chịu trách nhiệm về quyết định của mình thì TÔI ĐỒNG Ý. Vì tôi cảm thấy cô ấy thực sự mệt mỏi và đã đề cập bóng gió vài lần trước đây.

Tôi đã đoán được rồi đến lúc cô ấy sẽ hỏi tôi câu hỏi này. Tôi đã hoàn toàn bình tĩnh để phân tích khái quát vấn đề một cách khách quan, và nhất mạnh rằng cô ấy phải suy nghĩ thật kĩ về vấn đề này. Về nếu cô ấy chia tay tôi và đi tìm một người khác. Được mất những gì, tình huống tốt xấu ra sao.

Nhưng có lẽ là sự thẳng thắn và tôn trọng này đã làm cô ấy hiểu nhầm rằng tôi đã không cố gắng giữ cô ấy lại khi cô ấy muốn ra đi. Vấn đề này được đưa lên tầm nghiêm trọng. Cô ấy muốn chia tay với tôi.

Tôi đã nói rõ rằng với cô ấy rằng tiêu chí tình yêu của chúng tôi từ trước tới giờ là sự tự nguyện của cả đôi bên. Không gượng ép, có khó khăn thì cùng cố gắng vượt qua chứ không phải miễn cưỡng. Tôi vẫn yêu cô ấy rất nhiều, vẫn đưa tay để nắm lấy tay cô ấy. Phần còn lại là cô ấy có chịu nắm lấy tay tôi nữa không thôi. Vậy mà cô ấy nói rằng 99% sẽ ra đi. Cô ấy nói đã quá mệt mỏi, đã mất niềm tin ở tôi, tôi đã lừa dối khi vẽ ra tương lai tốt đẹp cùng với thật nhiều khó khăn. Rằng tôi không xứng đáng với cô ấy, tôi không đủ bản lĩnh để giữ chân cô ấy.:chetroi:

Ai đã yêu chắc hiểu được cảm giác đau nhói trong tim! Tôi thực sự buồn, và trong lúc này đây lý trí mách bảo tôi rằng hãy tìm đến sự trợ giúp của các chuyên gia. Tôi viết những dòng này ngay sau buổi nói chuyện đó, rất mong các bạn đọc chia sẻ và đưa ý kiến đóng góp để từ đó tôi có một quyết định sáng suốt.
Xin chân thành cảm ơn và chúc các bạn sức khỏe và hạnh phúc! :xinloinhe:

Trong tình yêu thường zậy đó bạn, khó đoán trước được gì.
Đôi lúc yêu là mong cho người mình yêu hạnh phúc
Nếu cô áddacx lựa chọn con đường ra đi và hạnh phúc cho cô ấy thì bạn hãy chúc phúc cho cô ấy đi
Mặc dù việc này hok dễ dàng với bạn chút nào hết. Nhưng bạn nên chấp nhận nó.
Không biết mình đưa ra ý kiến đó có phải là quá cao thượng hay hok? nhưng nếu là mình mình sẽ để cho họ ra đi biết rằng tim tôi đau lắm.
Chúc bạn may mắn:lasao:
 
Ðề: Câu chuyện tình yêu

KÝ ỨC MỘT CUỘC TÌNH BUỒN !

Tôi và A quen nhau từ rất lâu, cách đây cũng 13 năm rồi( từ cấp 2 ), Chúng tôi thân nhau lắm, cùng nhau học tập cùng nhau phấn đấu. Nói chung mọi ký ức của chúng tôi đều rất tốt đẹp.
Sang cấp 3, A thích tôi từ lúc nào mà tôi hok hay biết, đến khi tôi biết thì tôi lại hok muốn điều đó là sự thật vì trong thâm tâm tôi A luôn là người bạn thân nhất, là người mà tôi tin tưởng, quý mến nhất. Tôi cố tình né tránh, rồi giả vờ hok biết khi có những tấm thiệp với những dòng chữ để trong ngăn bàn tôi.
Rồi cũng có 1 ngày A nói thắng với tôi rằng "AYT "nhưng tôi vẫn cố lãng tránh vì với tôi khi đó chỉ có việc học là trên hết.
Cuối cùng bọn tôi cũng tốt nghiệp cấp 3, mỗi đứa đi 1 hướng nhưng chũng tôi vẫn thường xuyên liên lạc với nhau wa thư tay. Cứ tiếp diễn như thế.
Rồi mẹ A mất, mấy năm sau ba A cũng ra đi. Anh sống với anh chị. Tôi hiểu được sự thiếu thốn tình cảm nên thương A lắm nhưng tôi chưa bao giờ nói điều đó.
A học giỏi lắm nên anh thi đỗ vào ĐH ngay năm đầu, tôi thì lông bông vì lúc đó tôi rớt ĐH và hok có điều kiện học tiếp.
Nhưng cuối cùng tôi cũng tốt nghiệp được TCKT sau 3 năm xuôi ngược.A ra trường và được vào dạy trong 1 trường ĐH lớn,
Giống như duyên số, tôi và A lại gặp nhau, lúc đó chúng tôi thường xuyên liên lạc qua điện thoại ngày nào cũng tin nhắn, gọi điện và cứ như thế.
A giống như điểm tựa của tôi, lúc nào A cũng sẵn sàng lắng nghe tôi kể lễ, than van. Nhưng những lúc như zậy A hok nói gì, chỉ im lặng cùng lắm thì buông ra 1 câu :" Thôi cố gắng lên ". Rồi có những đêm thức giấc A nhắn cho tôi những mẫu tin mà tôi đọc muốn khóc," Anh thương em wa' nhưng hok có cách nào giúp em hết, anh xin lỗi "_ nghĩ mà thương A. Tôi biết A tự ty, mặc cảm. Rồi tình cảm của chúng tôi cứ thế mà phát triển.

Nói đúng ra chúng tôi đã yêu nhau nhưng hok biết tại sao khi gặp chúng tôi chưa bao giờ đề cập đến chuyện tình cảm của bọn tui.
Bọn tôi chưa bao giờ có 1 cuộc hẹn hò đúng như hẹn hò, chưa bao giờ nắm tay nhau. Nói chung tình yêu của bọn tôi rất trong sáng.
Chỉ thấy ngại ngùng mỗi khi gặp nhau, chỉ nhìn nhau cười thôi và chỉ 2 chúng tôi biết thôi. Nhiều lúc nghĩ tui thấy buồn nhưng hok dám nói.
Chúng tôi cũng có vạch ra những kế hoạch của 2 đứa trong tương lai nhưng chỉ là wa tin nhắn và những cuộc điện thoại dài.
Rồi chúng tôi cũng có rất nhiều kỷ niệm đẹp trong thời gian đó. Nhiều lắm và những kỷ niệm đó mãi bên tôi.

Nhưng chẳng được bao lâu thì công việc của tôi gặp chút rắc rồi, tôi phỉa chuyển nơi làm việc ở 1 nơi rất xa. Nhưng tôi nghĩ đó hok phải là lý do để tình cảm của bọn tôi mất đi. Thời gan đầu bọn tôi vẫn liên lạc thường xuyên rất zui zẻ nhưng..........đột nhiên 1 ngày A nhắn tin nói với tôi rắng : "
A hok đủ tự tin để mang lại hạnh phúc cho tôi, rằng nếu tôi gặp được 1 người nào đó tốt hơn A thì hãy đến với người đó......" nhiều lắm. Tôi hok trả lời tin nhắn , hok trả lời, dường như cái tôi của tôi cũng wa' lớn. Tôi cứ mặc kệ

Rồi sau này chúng tôi cũng gặp nhau đi uống cà phê, đi chơi với bạn bè nhưng chỉ những ngày Tết thôi, gặp nhau cũng thấy ngượng ngạo lắm. Dường như A cảm thấy có lỗi với tôi. A hok dám nói chuyện với tôi, hok dám nhìn tôi một cách quang minh chính đại. Tôi thì khác, tôi vẫn bình thường, biết A hok dám nói chuyện với tôi nên tôi cố tìm chuyện để nói với A.

Đến bây giờ tôi vãn chưa biết tại sao lúc đó A lại nhắn cho tôi tin nhắn đó, phải chăng A thử tôi hay là vì 1 lý do nào đó mà tôi hok biết.
Tôi buồn, giờ nghĩ lại vẫn thấy buồn và hối hận , phải chi hồi đó tôi gạt " cái tôi" của tôi sang một bên thì có lẽ tôi hok phải dày vò, cắn rứt mãi đến bây giờ.
Nhiều lúc thấy nhớ A lắm nhưng cầm điện thoại lên rồi lại bỏ xuống vì tôi sợ tôi làm phiềm A. Tôi sợ...........
Với tôi chẳng biết đó có phải là mối tình đầu của tôi hok nữa vì tôi cảm thấy chuyện tình của tôi và A chưa bắt đầu thì đã kết thúc.

Dù sao cũng chúc cho người ấy luôn luôn hạnh phúc.

LCB (............)
 
làm sao đây?

mình có câu chuyện này nhưng không biết tâm sự cùng ai cả, đôi lúc mình cảm thấy mệt mỏi và thật là chán nản chuyện là thế này:
- Thời sinh viên của mình trôi qua một cách lặng lẽ, bước vào năm học thứ 2 mình có quen mọt anh chàng học cùng lớp nhưng rồi cũng chảng được bao lâu, quen nhau thì khà lâu nhung thật sự yeu nhau cũng chỉ được 3 tháng thôi, vì một lý do đặc biệt mình buộc phải chia tay, người ấy không thông cảm mà còn chửi mình đã lừa dối tình cảm, nhưng mình cố nén cho qua mọi chuyện, tới giờ lâu lâu người ấy cứ nhắn tin cho mình bảo là còn yeu mình, nhưng chúng mình đã tốt nghiệp rồi 2 người ở cách nhau một tỉnh cũng kha xa, hôm nhận bằng tốt nghiệp người ấy cố tình mời mình đi chơi nhưng mình từ chôi, rồi bỗng nhiên tình cờ hội con gái ở lớp rủ nhau đi nhậu, khi mình đến lại thấy người ấy ngồi trước mặt mình thật sự mình không thoải mái chút nào, mình biết người ấy cố tìm cách nói chuyện với mình nhưng mình lại ghạt qua mọi thứ, mình không nói chuyện ,cũng chẳng thèm nhìn nũa, người ấy bảo mình là không nên làm thế, nhưng mình chẳng để tâm, khi về đêm khuya mình không sao ngủ được cứ buân khuân mãi, liệu mình làm thế có đúng không, có ác quá không vậy, nếu xác định không thể đến được với nhau, mình làm thế có đúng không, các bạn cho mình một vài lời khuyên chân thành nha,:roile:
 
Sửa lần cuối:
Ðề: làm sao đây?

Theo mình nếu bạn đã dứt khoát với người ấy.. thì bạn đừng nên suy nghĩ nhiều làm ji nửa...
Mình nghĩ lý do đặc biệt mà bạn chia tay với người ấy...chắc bây jo vẫn còn hiệu lực phải không?

Chúc bạn luôn vui...
 
Re: làm sao đây?

Bạn ơi nếu dứt khoát được thì đó là cách tốt nhất, đã biết là không thể đến được với nhau mà cố tình níu kéo sẽ đau khổ lắm bạn ạ!
 
Ðề: làm sao đây?

Trời, bạn cũng hơi ác ác đó
Hai bạn quen nhau lâu vậy mà chưa hiểu nhau để ròi yêu dc 3 tháng lại bỏ hả?:khocdudoi:
bạn hãy xem xét thật kỹ tình cảm của mình và sự chân thành của anh ấy dành cho bạn nha. như bạn nói mình đoán bạn vẫn còn tình cảm với người đó đúng ko?
vậy thì tại sao phải làm khổ nhau?

...Thôi hãy sống cho trọn đời nguyện ước
Vạn lý tình, xuôi ngược cũng duyên thôi...
 
Ðề: Re: làm sao đây?

Bạn ơi nếu dứt khoát được thì đó là cách tốt nhất, đã biết là không thể đến được với nhau mà cố tình níu kéo sẽ đau khổ lắm bạn ạ!

cảm ơn mọi người, bây giờ mình phải cứng rắn không nên nghỉ nhiều nữa,mặc dù là rất khó khăn nhưng mình sẽ cố gắn
 
Ðề: làm sao đây?

Cứ ngỡ là sau khi chia tay sẽ làm bạn được.Nhưng không ngờ nó không như mình tưởng đúng không?Thà lúc trước là bạn thì sự việc vẫn bình thường nhưng khi đã là tính yêu mà Back lại thì khó mà bình thường được.
Nếu là bạn thì khi gặp nhau lại nhớ lại chuyện cũ, chỉ có quên đi, xem như ta chưa hề quen biết mới chấm dứt được tình cảm này.
 
Ðề: làm sao đây?

Phải làm sao đây hjj không phải làm gì cả hãy để trôi theo lẽ tự nhiên.
 
Ðề: Nếu mỗi người có thêm một cơ hội nữa thì sao?

Nếu cho mỗi người một cơ hội...
Thì mình nghĩ rằng mọi người cũng chọn như vậy thôi...
Trong tình yêu không ai biết trước điều ji sẽ xãy ra đâu bạn...

Chúc bạn lun vui...
 
Re: Nếu mỗi người có thêm một cơ hội nữa thì sao?

Nếu có thêm một cơ hội nửa?

Thì bạn tự quyết định chứ sao

Smile
 

CẨM NANG KẾ TOÁN TRƯỞNG


Liên hệ: 090.6969.247

KÊNH YOUTUBE DKT

Kỹ thuật giải trình thanh tra BHXH

Đăng ký kênh nhé cả nhà

SÁCH QUYẾT TOÁN THUẾ


Liên hệ: 090.6969.247

Top