TÂm SỰ CÔ GÁI NGÂN HÀNG❤️

Thảo luận trong 'Cửa sổ văn học' bắt đầu bởi Mèo Máy Đôrêmi, 14/9/15.

  1. Mèo Máy Đôrêmi

    Mèo Máy Đôrêmi New Member Hội viên mới

    Em về nhà khi nắng đã Vụt tắt
    Phố đã giăng đèn, mây đen vần vũ
    Em tạm dừng chân tìm nơi trú ngụ
    Chắc giờ này anh chưa ngủ... đợi cơm...

    Nghiệp ngân hàng là thế không hơn
    Sáng ăn tạm xôi ... giản đơn đến thế
    Bữa cơm bên chồng đâu có dễ
    Em biết anh buồn ... anh để trong tâm

    Đã có lúc em nước mắt rơi thầm
    Thấy người ta mâm cơm cà dưa mắm
    Nhưng sum vầy bên nhau ... đông đủ lắm
    Còn em....
    Cơm vừa xong đã đến giờ đi ngủ
    Chẳng kịp về tíu tít chuyện cơ quan
    Chẳng thể dạy con như bao bà mẹ khác
    Chẳng mấy khi vào bếp nấu bữa cơm ngon
    Chẳng thể đỡ đần khi chồng con đau ốm
    Một mình anh lầm lũi sớm hôm...
    Em biết...
    Nhiều người lắm lời mà dị nghị
    Anh chồng này có vợ mà như không
    Họ nói anh làm đàn ông mà chỉ biết rúc đầu vào bếp
    Có một mụn con, vợ chẳng biết đón biết đưa
    Mẹ già thì cày cuốc tới ban trưa
    Chẳng bao giờ thấy dáng dâu hiền dâu thảo...
    Nhưng anh vẫn vỗ mình tự bảo :
    Đàn ông biết nấu ăn ngon là yêu vợ yêu con
    Thú tôi thích chơi trốn tìm khi đưa con đi học
    Còn hơn các anh ngồi trong vàng bọc
    Chỉ biết chụng cốc, tung hô đàn ông đích thực
    Em biết... Anh đã chạnh lòng!
    ...
    Rồi mỗi năm thêm một tuổi mới
    Con mình đã lớn... Em vẫn sớm hôm
    Em thấy anh vẫn ngoảnh đầu khoe với người bên cạnh
    VỢ TỚ LÀ CÔ GÁI NGÂN HÀNG ĐÓ ANH ❤️
     
    phuongdo2011 thích bài này.

Chia sẻ trang này

XenForo Add-ons by Brivium ™ © 2012-2013 Brivium LLC.